Trang Bìa > Bài Mới Đăng > Kinh Thánh > Thế Giới Quan Của Kinh Thánh Là Gì?  


Thế Giới Quan Của Kinh Thánh Là Gì?


Lịch sử được ghi lại trong Kinh Thánh đã bị tấn công bởi nền văn hóa ngày càng thế tục của chúng ta. Kết quả là, các thế hệ gần đây đã được nuôi dạy để coi Kinh Thánh là một cuốn sách chứa nhiều câu chuyện thú vị và giáo lý tôn giáo nhưng không liên quan gì đến thực tế.

Quan điểm hạn chế này giúp giải thích tại sao lại có nhiều câu hỏi về cách Kinh Thánh có thể giải thích về khủng long, hóa thạch, cái chết, sự đau khổ và nhiều chủ đề khác liên quan đến thế giới thực của chúng ta.

Bài này sẽ phác thảo các sự kiện chính trong quá khứ (và thậm chí cả tương lai) – 7 chữ C (Creation, Corruption, Catastrophe, Confusion, Christ, Cross, Consummation - Sáng Thế, Đồi Bại, Thảm Họa, Lộn Xộn, Đấng Christ, Thập Tự Giá, Chung Cuộc) của Lịch sử – những sự kiện nền tảng cho thông điệp quan trọng của Kinh Thánh và chứng minh Kinh Thánh liên hệ với thế giới thực như thế nào.

Sáng Thế

Thượng Đế (Đức Chúa Trời) đã tạo ra trời, đất và mọi thứ trong chúng trong sáu ngày có độ dài bình thường, cách đây khoảng 6.000 năm. Sự sáng tạo hoàn thành của Ngài là "rất tốt" (Sáng Thế Ký 1:31), và tất cả các loài vật ban đầu (bao gồm cả khủng long) và hai người đầu tiên (A-đam và Ê-va) chỉ ăn thực vật (Sáng Thế Ký 1:29–30). Cuộc sống hoàn hảo và chưa bị ảnh hưởng bởi lời rủa sả—cái chết, bạo lực, bệnh tật, gai góc và nỗi sợ hãi không có chỗ trong sự sáng tạo ban đầu.

Sau khi hoàn thành công việc sáng tạo, Thượng Đế "nghỉ ngơi" (hoặc dừng lại) công việc của mình, mặc dù Ngài vẫn tiếp tục duy trì sự sáng tạo (Cô-lô-se 1:17). Việc Ngài tạo ra vạn vật trong sáu ngày và nghỉ vào ngày thứ bảy đã thiết lập một khuôn mẫu cho tuần lễ của chúng ta mà Ngài đã thiết kế để chúng ta noi theo.

Khoa học về "lý thuyết thông tin" xác nhận câu nói đầu tiên của Kinh Thánh: "Ban đầu, Đức Chúa Trời đã dựng nên." DNA là phân tử di truyền — một phần của một hệ thống phức tạp đến độ kinh ngạc và chứa nhiều thông tin hơn cả trong siêu máy tính hiệu quả nhất. Vì thông tin trong DNA của chúng ta chỉ có thể đến từ một nguồn thông tin (hoặc trí thông minh) vĩ đại hơn, nên ban đầu phải có thứ gì đó khác ngoài vật chất. Nguồn khác này chắc chắn phải có trí thông minh vô hạn; thực tế, nó phải là nguồn trí thông minh tối thượng mà từ đó mọi thứ đều bắt nguồn. Kinh Thánh cho chúng ta biết có một nguồn như vậy—Thượng Đế. Vì Thượng Đế không có khởi đầu và không có kết thúc, và biết mọi sự (Thi-thiên 147:5), nên hợp lý khi Thượng Đế là nguồn của thông tin mà chúng ta thấy xung quanh mình! Điều này phù hợp với khoa học thực tế, đúng như chúng ta mong đợi.1

Trong Sáng Thế Ký, Thượng Đế giải thích rằng Ngài đã tạo ra mọi thứ để chúng sinh sản theo loại của mình. Và đây là những gì chúng ta quan sát được ngày nay: sự đa dạng lớn trong các loài khác nhau (ví dụ, chó, mèo, voi, v.v.), nhưng không có loài nào biến đổi thành loài khác, như sự tiến hóa từ phân tử thành người đòi hỏi.2

Đồi Bại

Sau khi Thượng Đế hoàn thành công trình sáng tạo hoàn hảo của mình, Ngài phán với A-đam rằng ông có thể ăn trái của bất kỳ cây nào trong vườn Ê-đen (Sáng Thế Ký 2:8) trừ một cây duy nhất—cây biết điều thiện và điều ác. Ngài cảnh báo A-đam rằng sự chết sẽ là hình phạt cho sự bất tuân (Sáng Thế Ký 2:17). Thay vì nghe theo mệnh lệnh của Đấng Tạo Hóa, A-đam đã chọn nổi loạn, ăn trái từ cây cấm đó (Sáng Thế Ký 3:6). Vì Thượng Đế thánh khiết của chúng ta phải trừng phạt tội lỗi, Ngài đã hy sinh vài con vật để làm áo cho A-đam và Ê-va, và Ngài đã đuổi cặp vợ chồng đầu tiên ra khỏi vườn, một cách nhân từ không cho họ tiếp cận cây sự sống để họ không sống mãi trong tình trạng tội lỗi của mình.

Tội lỗi của A-đam đã mang đến sự chết, bệnh tật và đau khổ vào tạo vật đã từng hoàn hảo (Sáng thế ký 3:19; Rô-ma 5:12). Thượng Đế cũng tuyên án rủa sả trên thế gian, thay đổi nó hoàn toàn (Sáng Thế Ký 3; Rô-ma 8:20–22). Kết quả là, thế giới mà chúng ta đang sống hiện nay chỉ là một tàn dư đang mục nát—một sự biến chất—của thế giới tươi đẹp, công chính mà A-đam và Ê-va đã từng gọi là nhà. Chúng ta thấy kết quả của sự đồi bại này xung quanh chúng ta dưới dạng động vật ăn thịt, đột biến, bệnh tật, dịch bệnh và cái chết.3 Tin mừng là, thay vì bỏ rơi công trình quý báu của mình mà không có hy vọng, Thượng Đế đã nhân từ hứa rằng một ngày nào đó Ngài sẽ sai Đấng Cứu Chuộc đến để chuộc mua lại dân Ngài khỏi sự rủa sả của tội lỗi (Sáng-thế Ký 3:15).

Thảm Họa

Khi con cháu của A-đam và Ê-va kết hôn và làm đầy dẫy trái đất bằng con cháu của họ, sự gian ác của họ trở nên lớn lao (Sáng Thế Ký 6:5). Thượng Đế phán xét tội lỗi của họ bằng cách gửi một trận lụt toàn cầu để hủy diệt tất cả loài người, thú vật, sinh vật di chuyển trên mặt đất và chim trên trời (Sáng Thế Ký 6:7). Những người được Thượng Đế chọn để vào tàu—Nô-ê, gia đình ông và đại diện của vương quốc động vật sống trên cạn (bao gồm cả khủng long)—đã được cứu khỏi thảm họa nước.

Tàu khổng lồ này có đủ chỗ cho hàng chục nghìn loài động vật - thậm chí cả khủng long (khủng long trung bình chỉ to bằng cừu, và Nô-ê không cần mang theo những con trưởng thành hoàn toàn của các loài khủng long lớn). Thực tế, Nô-ê chỉ cần khoảng 16.000 con vật trên tàu để đại diện cho tất cả các loài động vật sống trên cạn khác nhau.4

Sự kiện bao phủ trái đất này đã để lại dấu ấn đến tận ngày nay. Từ hàng nghìn feet đá trầm tích được tìm thấy trên khắp thế giới đến hàng tỷ sinh vật chết bị chôn vùi trong các lớp đá (hóa thạch), trận lụt nhắc nhở chúng ta ngay cả ngày nay rằng Thượng Đế công chính của chúng ta không thể—và sẽ không—dung thứ tội lỗi, trong khi con tàu nhắc nhở chúng ta rằng Ngài cung cấp một con đường cứu rỗi khỏi hình phạt của tội lỗi. Những cầu vồng mà chúng ta thấy ngày nay nhắc nhở chúng ta về lời hứa của Thượng Đế rằng Ngài sẽ không bao giờ lại hủy diệt trái đất bằng nước (Sáng Thế Ký 9:13–15). Nhân tiện, nếu trận lụt là một sự kiện địa phương (thay vì trên toàn cầu), như một số người tuyên bố, thì Thượng Đế đã nhiều lần thất hứa vì chúng ta vẫn tiếp tục gặp phải lũ lụt địa phương cho đến ngày nay.5

Lộn Xộn

Sau trận lụt, Thượng Đế ra lệnh cho Nô-ê và gia đình ông—những người duy nhất còn lại trên thế giới—cùng các loài vật hãy làm đầy dẫy trái đất (Sáng Thế Ký 8:17). Tuy nhiên, một lần nữa loài người lại không vâng lời mệnh lệnh của Thượng Đế và xây một tháp, với hy vọng rằng nó sẽ giữ cho họ đoàn kết (Sáng Thế Ký 11:3–4). Vậy là, khoảng 100 năm sau khi nước lụt rút đi, Thượng Đế đã gây ra sự lộn xộn (sự đa dạng) về ngôn ngữ thay cho ngôn ngữ chung mà mọi người cùng dùng, khiến họ tản ra khắp mặt đất. Nhiều ngôn ngữ khác nhau được tạo ra đột ngột tại Tháp Ba-bên (Sáng Thế Ký 10–11) sau đó có thể sinh ra nhiều ngôn ngữ khác nữa. Ngôn ngữ thay đổi dần dần; vì vậy, khi một nhóm người tách thành nhiều nhóm không còn tương tác với nhau, sau vài thế kỷ, mỗi nhóm có thể nói một ngôn ngữ khác (nhưng liên quan với nhau).

Ngày nay, chúng ta có hàng ngàn ngôn ngữ nhưng chỉ có chưa đến hai mươi ngôn ngữ cùng họ.6

Tất cả các bộ lạc và quốc gia trên thế giới ngày nay đều có nguồn gốc từ các nhóm khác nhau này. Dù bạn có thể bị dẫn dụ tin rằng chúng ta có những khác biệt bề ngoài, nhưng thực sự chúng ta đều là "một người" (Công vụ 17:26) – con cháu của A-đam và Ê-va qua Nô-ê và gia đình ông – và do đó, tất cả đều cần sự cứu rỗi khỏi tội lỗi.

Thượng Đế đã tạo ra A-đam và Ê-va với khả năng sinh ra những đứa con có nhiều đặc điểm khác nhau. Khả năng này đã được truyền lại qua Nô-ê và gia đình ông. Khi mọi người tản mác, họ mang theo những lượng thông tin di truyền khác nhau cho một số đặc điểm nhất định—ví dụ, chiều cao, lượng sắc tố cho màu tóc và da (nhân tiện, tất cả chúng ta đều có cùng một sắc tố, chỉ khác nhau về lượng nhiều hay ít), v.v.

Thật ra, Dự Án Gen Người gần đây đã ủng hộ giáo lý này của Kinh Thánh rằng chỉ có một chủng sinh học duy nhất của loài người. Như một báo cáo đã nói, "Rõ ràng là cái gọi là 'chủng tộc' ... chỉ phản ánh một vài đặc điểm liên tục được quyết định bởi một phần rất nhỏ trong bộ gen của chúng ta."7 Các nguyên tắc cơ bản của di truyền học giải thích các sắc thái khác nhau của một màu da (không phải các màu khác nhau) và cách các nhóm người riêng biệt (ví dụ: người Mỹ bản địa, người Úc bản địa) hình thành do sự kiện tại tháp Ba-bên. Những truyền thuyết về sự sáng tạo và trận lụt của các dân tộc này từ khắp nơi trên thế giới cũng xác nhận nhân học của Kinh Thánh là đúng.

Đấng Christ

Sự sáng thế hoàn hảo của Thượng Đế đã bị A-đam làm cho hư hỏng khi ông bất tuân Thượng Đế, mang tội lỗi và sự chết vào thế gian. Vì sự bất tuân của A-đam và vì tất cả chúng ta đều đã phạm tội cá nhân, nên tất cả chúng ta đều đáng bị án tử hình và cần một Đấng Cứu Thế (Rô-ma 5:12).

Như đã đề cập trước đó, Thượng Đế không bỏ lại tạo vật quý giá—nhưng đã bị hư hỏng—của Ngài mà không có hy vọng. Ngài hứa rằng một ngày nào đó sẽ phái đến một người sẽ gánh lấy hình phạt cho tội lỗi, đó là sự chết (Sáng Thế Ký 3:15; Ê-xê-chi-ên 18:4; Rô-ma 6:23).

Thượng Đế đã giết ít nhất một con vật trong vườn Ê-đen vì tội lỗi của A-đam; sau đó, con cháu của A-đam đã dâng vật tế lễ. Những vật hy sinh như vậy chỉ có thể che đậy tội lỗi—chúng chỉ ra thời điểm khi Đấng mà Thượng Đế sẽ sai đến (Hê-bơ-rơ 9) sẽ thực hiện sự hy sinh cuối cùng.

Khi Thượng Đế ban luật cho Môi-se, dân chúng bắt đầu nhận ra rằng họ không bao giờ có thể đạt đến tiêu chuẩn hoàn hảo của Thượng Đế (Rô-ma 3:20)—nếu họ vi phạm bất kỳ điều khoản nào của luật, kết quả cũng giống như vi phạm tất cả (Gia-cơ 2:10). Họ cần ai đó để loại bỏ sự không hoàn hảo của họ và trình diện họ không tì vết trước ngai của Thượng Đế (Rô-ma 5:9; 1 Phi-e-rơ 3:18).

Phù hợp với mục đích và kế hoạch của Thượng Đế cho mọi thứ, Ngài đã gửi Đấng Cứu Thế đã hứa của Ngài vào đúng thời điểm (Ga-la-ti 4:4). Tuy nhiên, có một vấn đề. Tất cả con người đều là dòng dõi của A-đam và do đó, tất cả con người đều sinh ra với tội lỗi. Người được Thượng Đế chọn phải hoàn hảo, cũng như vô hạn, để gánh lấy hình phạt vô hạn cho tội lỗi.

Thượng Đế đã giải quyết vấn đề này bằng cách sai Con Ngài, Chúa Giê-xu Christ—hoàn toàn là người và hoàn toàn là Thượng Đế. Hãy nghĩ xem: Đấng Tạo Hóa của vũ trụ (Giăng 1:1–3, 14) đã trở thành một phần trong tạo vật của Ngài để cứu dân Ngài khỏi tội lỗi của họ!

Chúa Giê-xu đã ứng nghiệm hơn năm mươi lời tiên tri về Ngài được đưa ra hàng thế kỷ trước, cho thấy Ngài chính là người mà Cha Ngài đã hứa cách đây hơn 4.000 năm (Sáng-thế Ký 3:15). Mặc dù đã sống hơn ba mươi năm trên trái đất, nhưng Ngài chưa từng phạm tội một lần nào—Ngài không làm gì sai. Ngài đã chữa lành cho nhiều người, cho hàng ngàn người ăn no và dạy hàng ngàn người nghe về Thượng Đế, Đấng Tạo Hóa, của họ và cách hòa giải với Ngài. Ngài thậm chí còn xác nhận sự thật của Sáng Thế Ký bằng cách giải thích rằng hôn nhân là giữa một người đàn ông và một người phụ nữ (Ma-thi-ơ 19:3–6, trích dẫn Sáng Thế Ký 1:27 và Sáng Thế Ký 2:24).

Thập Tự Giá

Chúa Giê-xu được gọi là "A-đam cuối cùng" trong 1 Cô-rinh-tô 15:45. Trong khi A-đam bất tuân lệnh của Thượng Đế là không được ăn trái cấm, thì Chúa Giê-xu đã hoàn thành mục đích của Đấng Tạo Hóa là Ngài phải chết vì tội lỗi của thế gian. A-đam đầu tiên mang sự chết vào thế gian qua sự bất tuân của mình; A-đam cuối cùng mang sự sống đời đời với Thượng Đế qua sự vâng lời của mình (1 Cô-rinh-tô 15:21–22).

Vì Thượng Đế hoàn toàn thánh khiết, Ngài phải trừng phạt tội lỗi—hoặc chính kẻ phạm tội, hoặc một người thay thế để chịu cơn thịnh nộ của Ngài. Chúa Giê-xu đã gánh cơn thịnh nộ của Thượng Đế vì tội lỗi của chúng ta bằng cách chết thay chúng ta trên thập tự giá (Ê-sai 53:6). Chiên Con của Đức Chúa Trời (Giăng 1:29; Khải Huyền 5:12) đã hy sinh một lần duy nhất (Hê-bơ-rơ 7:27) để tất cả những ai tin vào Ngài sẽ được cứu khỏi hình phạt cuối cùng của tội lỗi (sự phân cách vĩnh viễn khỏi Thượng Đế) và sẽ sống với Ngài mãi mãi.

Chúa Giê-xu Christ, Đấng Sáng Tạo muôn vật (Giăng 1:1–3; Cô-lô-se 1:15–16), đã không bị đánh bại bởi sự chết. Ngài sống lại ba ngày sau khi bị đóng đinh, cho thấy Ngài có quyền năng trên mọi sự, kể cả sự chết, "kẻ thù cuối cùng" (1 Cô-rinh-tô 15:26). Như Phao-lô đã viết: "Hỡi sự chết, đâu là thắng lợi của ngươi? Hỡi sự chết, đâu là nọc của ngươi? . . . Nhưng tạ ơn Đức Chúa Trời, Đấng ban cho chúng ta chiến thắng qua Chúa chúng ta là Chúa Giê-xu Christ (1 Cô-rin-tô 15:55, 57).

Khi chúng ta tin vào Đấng Christ và hiểu những gì Ngài đã làm cho chúng ta, chúng ta được chuyển từ sự chết sang sự sống (Giăng 5:24). Tên của những người tiếp nhận Ngài được ghi trong sách sự sống của Chiên Con (Khải Huyền 13:8, 17:8)—khi họ chết, họ sẽ đến ở với Ngài mãi mãi (Giăng 3:16).

Giống như khoa học không thể chứng minh Chúa Giê-xu sống lại từ cõi chết, nó cũng không thể chứng minh rằng Thượng Đế đã tạo ra mọi thứ trong sáu ngày. Thực tế, khoa học không thể chứng minh bất kỳ sự kiện nào từ lịch sử vì nó bị giới hạn trong việc xử lý các vấn đề liên quan đến quá khứ. Các sự kiện lịch sử được biết là có thật nhờ các lời kể đáng tin cậy của nhân chứng. Thật ra, có những lời kể đáng tin cậy của những người chứng kiến tận mắt rằng mộ của Chúa Giê-xu đã trống sau ba ngày và sau đó Ngài đã hiện ra với tới 500 người cùng một lúc (1 Cô-rinh-tô 15:6). Tất nhiên, chúng ta biết rằng cả sự phục sinh và sự sáng tạo trong sáu ngày đều là sự thật vì Thượng Đế, Đấng không thể nói dối, đã phán trong Lời Ngài rằng những điều này đã xảy ra.

Mặc dù lịch sử thế tục hàng triệu năm không đúng, và địa chất học, sinh học, nhân học, thiên văn học, v.v. theo thuyết tiến hóa không đứng vững trước thử nghiệm của khoa học quan sát, lịch sử trong Kinh Thánh (từ Sáng Thế Ký 1 trở đi) là đúng – địa chất học, sinh học, nhân học, thiên văn học, v.v. trong Kinh Thánh được khoa học quan sát xác nhận. Do đó, việc lịch sử trong Kinh Thánh là có thật nên thách thức mọi người nghiêm túc xem xét thông điệp cứu rỗi của Kinh Thánh dựa trên lịch sử này.

Chung Cuộc

Cái chết đã tồn tại lâu gần như đời của loài người. Rô-ma 8 cho chúng ta biết rằng toàn thể tạo vật đang đau khổ vì tội lỗi của A-đam. Tuy nhiên, dù mọi thứ có tồi tệ đến đâu, chúng cũng không phải là một phần vĩnh viễn của tạo vật.

Thượng Đế, trong lòng thương xót vô hạn của Ngài, đã hứa không bỏ lại tạo vật của Ngài trong tình trạng tội lỗi. Ngài đã hứa sẽ để mặc sự đồi bại mà A-đam đã mang đến thế gian. Ngài đã hứa trong tương lai sẽ xóa bỏ lời rủa sả mà Ngài đã phán trên tạo vật của Ngài (Khải Huyền 22:3) và tạo ra một trời mới và một đất mới (2 Phi-e-rơ 3:13). Ở nơi mới này sẽ không còn sự chết, khóc lóc hay đau đớn nữa (Khải Huyền 21:4).

Những người đã ăn năn và tin vào những gì Chúa Giê-xu đã làm cho họ trên thập tự giá có thể mong đợi sự hoàn thành của vương quốc của Thượng Đế—tức là trời mới và đất mới này—biết rằng họ sẽ được hưởng phước với Thượng Đế mãi mãi trong một nơi tuyệt vời. Trong tương lai, Thượng Đế sẽ cất đi sự đồi bại đã xuất hiện trong vườn Ê-đen, một lần nữa ban cho chúng ta một nơi hoàn hảo để sống!

Một thế giới quan dựa trên sự hiểu biết đúng đắn về lịch sử thế giới, như được tiết lộ trong Kinh Thánh, là điều mà mọi Cơ Đốc nhân cần để chống lại sự tuyên truyền về thuyết tiến hóa của xã hội chúng ta.

Của Ken Ham & Stacia McKeever

1 Để phân tích sâu hơn về sự phức tạp của DNA và lý thuyết thông tin, xin xem AnswersInGenesis.org/infotheory.
2 Để biết thêm thông tin, xin xem AnswersInGenesis.org/liger.
3 Để biết thêm thông tin, xin xem AnswersInGenesis.org/curse.
4 Xem "Tàu Nô-ê: Nghiên cứu khả thi" của John Woodmorappe để biết phân tích chi tiết về khả năng chứa của con tàu khổng lồ này đối với tất cả cư dân của tàu.
5 Để biết thêm thông tin, xin xem AnswersInGenesis.org/flood.
6 Để biết thêm thông tin, xin xem AnswersInGenesis.org/linguistics.
7 S. Pääbo, “Bộ gen người và cái nhìn của chúng ta về bản thân,” Science 291 số 5507 (2001): 1219– 1220.

Thánh Kinh | Khoa Học & Niềm Tin | Tiến Hóa Hay Sáng Tạo | Bài Mới Đăng

Tin Lành nầy về nước Đức Chúa Trời sẽ được giảng ra khắp đất, để làm chứng cho muôn dân. Bấy giờ sự cuối cùng sẽ đến. (Mathiơ 24:14)