Tìm trên tinlanh.com    
       
  Trang Bìa > Bài Học Kinh Thánh > Sách Rutơ > Bài 5 (Ru-tơ 1:14-18)

NHỮNG BÀI HỌC THUỘC LINH TRONG CÂU CHUYỆN TÌNH CỦA RU-TƠ

BÀI NĂM
(Ru-tơ 1:14-18)

Chúng ta thấy Na-ô-mi đã quyết định trở về Bết-lê-hem sau khi chồng bà qua đời. Ru-tơ và ọt-ba muốn đi về với bà nhưng bà nói: Đừng! đừng! Các con đừng theo mẹ làm chi, không cách nào mẹ có thể cho các con một người chồng được, các con ở lại quê hương của các con là Mô-áp thì có lý hơn. Chúng ta biết theo bối cảnh lịch sử, Na-ô-mi thật sự nói những điều có lợi cho họ, nếu họ vào trong xứ của dân Y-sơ-ra-ên, một xứ xa lạ, mà họ là những người Mô-áp bị rủa sả, rất có thể họ sẽ không được chấp nhận tại Bế-lê-hem, theo tính chất lịch sử thì rất có thể là như vậy. Nhưng về ý nghĩa thuộc linh thì sao? Chúng ta sẽ bắt đầu xem xét.

Trước hết chúng ta thấy thật không có lý chút nào! Nếu có ai chú ý đến Chúa Giê-xu, họ muốn đến với Chúa, không lẽ chúng ta không tìm cách khuyến khích họ bằng đủ mọi cách? Không lẽ chúng ta không trình bày sứ điệp Tin Lành một cách đầy hấp dẫn, thú vị, nếu chúng ta có thể làm được? Chúng ta có cảm giác như ý nghĩa thuộc linh không ứng dụng được ở đây.

Nhưng nếu chúng ta xem điều nầy dưới ánh sáng của Lu-ca 14:26 thì chúng ta nhận ra rằng điều nầy thật sự rất đầy ý nghĩa. Ru-tơ và ọt-ba đại diện cho người Mô-áp, là dân tộc bị Đức Chúa Trời rủa sả, họ muốn đi theo Na-ô-mi. Chúng ta xem trong Lu-ca 14:25, "Có đoàn dân đông cùng đi với Chúa Giê-xu". Có lẽ chúng ta sẽ nghĩ rằng nhiều người đi theo Chúa như vậy thì Chúa Giê-xu và các môn đồ của Ngài sẽ thích thú lắm khi thấy kết quả công việc đang có dấu hiệu thành công.

Nhưng chúng ta thấy trong câu kế tiếp Chúa Giê-xu nói: "Nếu có ai đến theo ta mà không ghét cha mẹ, vợ con, anh em, chị em mình, và chính sự sống mình nữa, thì không được làm môn đồ ta". Ngôn ngữ nầy thật tiêu cực làm sao! Nói một cách khác, Chúa Giê-xu nói, nếu các ngươi muốn theo ta có nghĩa là các ngươi phải từ bỏ cha mẹ các ngươi, có nghĩa là các ngươi phải quay khỏi, phải từ bỏ tất cả đời sống cũ của các ngươi. Ngài tiếp tục: "Còn ai không vác thập tự giá mình mà theo ta, cũng không được làm môn đồ ta". Rồi Ngài kết luận trong câu 33: "Như vậy, nếu ai trong các ngươi không bỏ mọi sự mình có, thì không được làm môn đồ ta".

Nói cách khác, Chúa Giê-xu nói, các ngươi đi theo ta, các ngươi lấy làm thích thú khi thấy ta làm phép lạ, hay là ta giống như một nhà lãnh đạo về phương diện nào đó cho các ngươi. Nhưng nếu các ngươi thật sự theo ta thì có nghĩa là các ngươi phải ủy thác cả đời sống của các ngươi nơi ta. Nếu cha mẹ, anh em các ngươi cho các ngươi chọn lựa một trong hai, theo Chúa Giê-xu các ngươi sẽ bị đuổi ra khỏi gia đình, thì các ngươi sẽ tự động nhận lấy điều kiện đó. Cũng có nghĩa là nếu nhà cầm quyền của các ngươi bảo các ngươi từ chối ta hay là sẽ bị một sự trừng phạt nào đó, như là bị quăng vào hang sư tử hay bị đốt trên giàn hỏa thiêu, các ngươi vẫn sẵn sàng chấp nhận những điều đó.

Khi chúng ta thật sự giao thác đời sống của chúng ta cho Chúa, và chúng ta nhận ra rằng chúng ta muốn sống một đời sống tái sanh thật sự, thì chúng ta sẽ không còn là bạn thân lâu hơn nữa đối với những người bạn chỉ thờ phượng Chúa bằng môi miệng, hay là những người lãnh đạo xã hội trong giáo hội, bất cứ là giáo hội nào. Có thể chúng ta sẽ bị người ta khước từ, chúng ta chỉ còn thông công với một nhóm rất ít người trong giáo hội, bị người ta xem như là những người kỳ quặc, vì chúng ta cứ nói về việc học Kinh Thánh và cố gắng vâng giữ những lời dạy trong Thánh Kinh! Điều đó nghĩa là chúng ta không còn tiếp tục chơi với những người bạn rất thân, vì sự ham thích của họ khác xa với sự ham thích của chúng ta. Có nghĩa là chúng ta phải từ bỏ những tội lỗi trong đời sống của chúng ta, những tội lỗi cay đắng mà chúng ta đang chứa chấp. Nếu chúng ta cay đắng đối với người xúc phạm đến chúng ta nhiều lần, thì bây giờ chúng ta phải xin Chúa giúp cho chúng ta tha thứ và suy nghĩ tử tế về người đó. Chúng ta thấy đó, nếu thật sự theo Chúa Giê-xu thì chúng ta phải quay lưng lại với những khuynh hướng cũ, phải phó thác đời sống của mình nơi Chúa. Nếu những điều nầy không xảy ra trong đời sống của chúng ta, chúng ta chưa thật sự được sanh lại.

Nếu chúng ta cho là đến với Chúa rất đơn giản, chỉ cần gia nhập vào giáo hội, thích thú về những sinh hoạt xã hội trong giáo hội, về những người bạn mà chúng ta có, về đời sống cũ trước kia của chúng ta. Đó không phải là trở về Bết-lê-hem, trở về Nhà bánh; đó không phải là trở về với Chúa Giê-xu, là Bánh hằng sống. Nếu chúng ta đến với Chúa, thì phải đến với Ngài một cách không hạn chế, giao thác cả đời sống của chúng ta cho Ngài, ngay cả chúng ta có thể bị cất mất những điều mà chúng ta đang hưởng thụ.

Trước khi được cứu, chúng ta đặt sự tin cậy của mình vào thế gian nầy. Chúng ta tìm kiếm sự bảo đảm bằng vật chất, sự vui thú của thế gian, những điều đó rất thực tế đối với chúng ta. "Thật thích thú làm sao nếu chúng ta có được những đồ vật nầy, hay là làm những việc nọ", hầu hết mọi người trên thế gian nầy đều đồng ý với chúng ta về những quan niệm như vậy. Nhưng khi trở thành Cơ đốc nhân, có nghĩa là chúng ta phải quay lưng lại với những gì trên thế gian nầy; nghĩa là chúng ta không còn tìm kiếm những điều vui thú mà thế gian tìm kiếm nữa. Chúng ta sẽ không còn đặt sự trông cậy của chúng ta vào vật chất, tiền bạc hay là tài sản trên thế gian nầy, có nghĩa là cái nhìn của chúng ta phải tập trung vào quê hương trên thiên đàng, tập trung vào mối tương giao giữa chúng ta với Chúa, vào cương vị của một công dân thiên quốc.

Nhưng có điều khó khăn là chúng ta không thể thấy những điều đó như là những đồ vật để chúng ta có thể rờ được. Chúng ta chỉ thấy bằng con mắt hy vọng, chúng ta chỉ nhìn vào thiên đàng bằng con mắt đức tin. Những vật trên thế gian nầy là những vật chúng ta có thể giữ được bằng cả hai tay, chúng ta có thể rờ được, kinh nghiệm được, nó rất thực tế. Nhưng chúng ta phải rời bỏ nó để đặt sự trông cậy vào những sự đời đời, những sự mà chúng ta không thể thấy được, những điều mà chúng ta đọc trong Kinh Thánh nhưng không cách nào chúng ta có sự cảm nhận về vật chất trong đời sống này ngay bây giờ. Đó là cái giá mà chúng ta phải trả nếu chúng ta trở nên môn đồ của Chúa Giê-xu Christ.

Đối với Ru-tơ và ọt-ba, đi đến xứ Y-sơ-ra-ên là một xứ họ chưa hề biết trước kia, rời bỏ xứ Mô-áp là nơi họ có bạn bè, họ đã quen với nếp sống ở đó, nơi họ có thể được bảo đảm về đời sống ngay bây giờ, thật là một ý định buồn cười! Họ làm điều nầy bởi đức tin dường như là mù quáng, nhưng đó là hình ảnh của người tín hữu được sanh lại. Chúng ta đọc về Áp-ra-ham ra khỏi xứ Cha-ran, ông được Chúa bảo đi đến xứ mà Ngài sẽ chỉ cho. Áp-ra-ham chưa bao giờ đi đến đó, nhưng bởi đức tin ông đã ra đi, ông vâng lời Đức Chúa Trời ngay cả ông không biết những gì đang chờ đợi ông ở một xứ xa lạ, ông phải rời bỏ gia đình của ông, ông phải rời bỏ tất cả mọi người để có thể vâng lời Đức Chúa Trời. Đó cũng là tiếng gọi của Chúa đặt trên chúng ta khi chúng ta trở nên những tín hữu được sanh lại, khi chúng ta trở nên con cái của Đức Chúa Trời.

Khi Kinh Thánh chép trong Giăng 3:16 "Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hể ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời", Đức Chúa Trời nói với chúng ta rằng tin nhận Đức Chúa Giê-xu có nghĩa là chúng ta phó thác đời sống chúng ta cho Ngài, ngay cả chúng ta không thấy rõ cụ thể những điều thực tế đó ngay bây giờ. Chúng ta đọc Kinh Thánh thì biết rằng tin nhận Đức Chúa Giê-xu thì tội lỗi của chúng ta được tha. Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng chúng ta trở nên con cái của Đức Chúa Trời, Kinh Thánh bảo chúng ta rằng chúng ta sẽ không phải bị đi vào địa ngục, nhưng chúng ta không có cách nào để chứng minh những điều đó ngay bây giờ. Tất cả những gì chúng ta biết là qua Kinh Thánh, và chúng ta phải tin cậy Kinh Thánh một cách tuyệt đối.

Trở lại, chúng ta đọc trong câu 14: "Hai nàng lại cất tiếng lên khóc. Đoạn ọt-ba hôn và từ biệt bà gia mình; còn Ru-tơ không chịu phân rẽ người. Na-ô-mi nói cùng Ru-tơ rằng: Nầy, chị con đã trở về quê hương và thần của nó; con hãy trở về theo nó đi". Chúng ta thấy nơi Ru-tơ và ọt-ba là hình ảnh của thế gian khi đối diện với Tin Lành. ọt-ba là hình ảnh của những người khi mới nghe về Tin Lành thì được Tin Lành thu hút. Đầu tiên cô muốn đi với Na-ô-mi, đối với cô điều nầy có lý lắm, nhưng khi cô bắt đầu tính cái giá phải trả, cô nhận ra rằng cô phải từ bỏ quan điểm của mình, từ bỏ những của cải đang có. Khi cô nhận ra rằng mình phải giao thác thân mình cho một đức tin dường như mù quáng, thì cô quay lại, trở về cùng dân tộc của cô.

Điều tương tự như vậy xảy ra trong trường hợp của Chúa Giê-xu, có nhiều người đi theo Ngài, nhưng chúng ta đọc trong Giăng đoạn 6, khi Chúa Giê-xu thật sự bắt đầu mô tả tính chất thật của nước Đức Chúa Trời, tính chất thật của việc tin nhận Chúa Giê-xu, thì có nhiều môn đồ không theo Ngài nữa. Thực tế có hàng ngàn người theo Ngài vì có lần Ngài nuôi 4.000, 5.000 người trong một bữa, điều đó chứng tỏ có một số rất đông người đi theo Ngài, nhưng chúng ta thấy rằng khi Chúa Giê-xu lên thập tự giá, con số người theo Ngài trong cả xứ Giu-đê có thể không hơn 500 người, đó là sau khi Ngài đã giảng dạy ba năm rưỡi. Hầu hết những người đó giống như ọt-ba, khi họ bắt đầu thật sự thấy tính chất của Tin Lành mà Chúa Giê-xu giảng dạy, họ không theo Ngài nữa, họ trở về cùng dân tộc của họ.

Có nhiều người ngày hôm nay khi mới nghe về Tin Lành thì rất thích thú, nhưng khi họ bắt đầu thấy những đòi hỏi nầy: Nghĩa là họ phải từ bỏ thế gian; nghĩa là họ phải phó thác mình cho Chúa Giê-xu; nghĩa là trước hết họ phải tìm kiếm nước Đức Chúa Trời và sự công bình của Ngài; nghĩa là từ bây giờ họ phải có sự mong muốn trong lòng họ là vâng theo luật pháp của Đức Chúa Trời; có nghĩa là đời sống cũ của họ phải qua đi, những tội lỗi nào trong đời sống của họ, bất cứ là tội gì mà họ ưa thích, thì bây giờ họ không được giữ nó lâu hơn nữa trong khi họ theo Chúa. Thì họ quyết định: Không! không! tôi không muốn loại Tin Lành nầy.

Bạn là người đang học bài học nầy, hi vọng bạn sẽ đặt mình trong cương vị của Ru-tơ và ọt-ba và bạn phải quyết định, chỗ của ai mà bạn muốn đặt mình vào? Chúng ta thấy ọt-ba hôn Na-ô-mi và trở về cùng dân tộc của nàng, cùng thần của nàng. Nàng quay khỏi Nhà bánh, quay khỏi Bết-lê-hem là nơi sự cứu rỗi có thể tìm thấy, nàng trở về lối sống cũ của nàng giống như hầu hết nhân loại. Nàng không có một Cứu Chúa cho mình, nàng phải trả lời cho tất cả tội lỗi của nàng trong ngày phán xét. Nhưng phía bên kia, chúng ta thấy Ru-tơ có một quyết định thật dứt khoát, nàng nói: "Xin chớ nài tôi phân rẽ mẹ; vì mẹ đi đâu tôi sẽ đi đó, mẹ ở nơi nào tôi sẽ ở nơi đó. Dân sự của mẹ tức là dân sự của tôi; Đức Chúa Trời của mẹ tức là Đức Chúa Trời của tôi; mẹ thác nơi nào tôi muốn thác và được chôn nơi đó. Ví bằng có sự chi khác hơn sự chết phân cách tôi khỏi mẹ, nguyện Đức Giê-hô-va giáng họa cho tôi!" (Câu 17).

Khi chúng ta thật sự bắt đầu tin cậy vào Chúa Giê-xu Christ, gieo mình vào tay Chúa, có nghĩa là chúng ta muốn sống cách mà Chúa muốn chúng ta sống, nghĩa là trong mỗi chi tiết của đời sống, mỗi hành động của chúng ta đều muốn gắn bó với Chúa Giê-xu Christ. Đó là chúng ta đang trên đường dẫn đến sự cứu rỗi.

Dĩ nhiên, cách tốt nhất để cho chúng ta biết về Chúa Giê-xu, biết được ý muốn của Chúa là đọc Kinh Thánh. Kinh Thánh là quyển sách hướng dẫn cho chúng ta biết những đặc tính của đời sống Cơ đốc nhân là gì, chúng ta giao trọn đời sống của chúng ta cho Ngài, chúng ta dâng lại đời sống của chúng ta cho Chúa và không giữ lại chút gì. Nếu chúng ta nhận ra trong đời sống của chúng ta còn giữ lại bất cứ điều gì, tội gì, thì chúng ta hãy kêu xin với Chúa: "Xin Chúa thương xót con vì con là kẻ có tội, xin thương xót con và cất bỏ tội lỗi đó ra khỏi con, sửa đổi đời sống con để con càng sống trong ý của Ngài càng hơn, xin giúp cho ý của con lúc nào cũng vâng phục ý của Chúa".

Một hình ảnh giống như vậy trình bày cho chúng ta nơi thập tự giá. Hai tên trộm cướp bị treo ở đó, cả hai đều ở trước mặt Đức Chúa Giê-xu. Chúng ta thấy một tên mắng nhiếc Chúa, đó là hình ảnh của nhân loại trên thế gian nầy, còn tên kia xin với Chúa rằng: Xin nhớ lấy tôi khi Ngài vào trong nước của Ngài. Đó là hình ảnh của tất cả những ai tin cậy nơi Chúa Giê-xu. Mỗi con người đứng trước Chúa Giê-xu phải quyết định, hoặc là chúng ta đến với Chúa, gieo mình vào chân Ngài, xin Ngài thương xót hay là chúng ta quay lưng lại và đi theo đường lối riêng của chúng ta.

"Hãy vào cửa hẹp, vì cửa rộng và đường khoảng khoát dẫn đến sự hư mất, kẻ vào đó cũng nhiều. Song cửa hẹp và đường chật dẫn đến sự sống, kẻ kiếm được thì ít." Ma-thi-ơ 7:13-14

Kinh Thánh & Suy Gẫm | Bài Học Kinh Thánh | Đức Tin & Đời Sống | Tìm Hiểu Tin Lành?

Tin Lành nầy về nước Đức Chúa Trời sẽ được giảng ra khắp đất, để làm chứng cho muôn dân. Bấy giờ sự cuối cùng sẽ đến. (Mathiơ 24:14)